Sáng ngày thứ 7, ngày 23 tháng 05 năm 2026, giữa Trung tâm Hội nghị Quốc gia với gần 1.000 khách mời, tôi đã có một cảm xúc rất khó diễn tả.
Tự hào.
Xúc động.
Và biết ơn.
Nhìn khán phòng đông kín người, nhìn những vị khách đã đồng hành cùng Bảo Minh suốt nhiều năm, nhìn những cô chú cán bộ công nhân viên gắn bó cả tuổi trẻ với công ty, tôi bất giác nghĩ đến một điều:
Nếu cụ tôi ngày ấy làm vài mẻ bánh cốm thủ công để bán cho người dân Hà Nội, biết được rằng một ngày nào đó thương hiệu ấy sẽ có mặt trên khắp cả nước và xuất khẩu đến nhiều quốc gia trên thế giới, liệu cụ có dám tin không?


Có lẽ không.
Nhưng đó lại chính là điều đã xảy ra.
Hành trình của Bảo Minh không bắt đầu từ những nhà máy hiện đại.
Không bắt đầu từ những chứng nhận quốc tế.
Cũng không bắt đầu từ những kỷ lục Việt Nam.
Nó bắt đầu từ những đôi bàn tay làm nghề.
Từ những mẻ bánh được làm bằng sự cẩn thận.
Từ lời dạy giản dị của người xưa:
“Buôn có bạn, bán có phường.”
Và hơn hết là:
“Giữ chữ tín còn hơn giữ vàng.”
Từ thời cụ tôi, nghề được truyền lại cho bà dì của mẹ tôi.
Rồi đến mẹ tôi.
Từ một nghề gia truyền nhỏ bé.
Đến một cửa hàng.
Rồi một xưởng sản xuất.
Và hôm nay là hai nhà máy đạt tiêu chuẩn ISO, HACCP với sản phẩm phân phối trên toàn quốc và xuất khẩu tới nhiều thị trường quốc tế.

Người ta thường nhìn thấy thành công ở điểm cuối.
Ít ai nhìn thấy những năm tháng ở giữa.
Những năm tháng mà bánh kẹo ngoại nhập tràn vào thị trường.
Những năm tháng mà người ta cho rằng bánh thủ công mới là “thật”, còn sản xuất hiện đại là đánh mất truyền thống.
Những năm tháng mà cả ngành bánh kẹo bị nghi ngờ vì câu chuyện hàn the, chất bảo quản và an toàn thực phẩm.
Nhưng tôi nhớ rất rõ điều bố mẹ mình luôn nói:
“Cứ làm đúng.”
Không cần tranh cãi.
Không cần đôi co.
Không cần nói xấu ai.
Chỉ cần làm bánh ngon hơn.
Sạch hơn.
An toàn hơn.
Và tử tế hơn.
Ngày ấy, khi Bảo Minh quyết định sản xuất bánh xu xê không sử dụng hàn the, báo chí từng viết rằng sản phẩm ấy đã góp phần cứu cả phố Hàng Than khỏi một tai tiếng rất lớn.
Đó không chỉ là một thành công kinh doanh.
Đó là một lựa chọn đạo đức.
Một lựa chọn có thể khó khăn hơn, tốn kém hơn nhưng đúng đắn hơn.
Có lẽ chính những quyết định như vậy đã tạo nên Bảo Minh ngày hôm nay.
Tôi vẫn luôn tin rằng:
Một doanh nghiệp tồn tại vài năm nhờ sản phẩm.
Một doanh nghiệp tồn tại vài chục năm nhờ quản trị.
Nhưng một doanh nghiệp tồn tại được 70 năm chỉ có thể nhờ niềm tin.
Niềm tin của khách hàng.
Niềm tin của đối tác.
Niềm tin của những người lao động đã dành cả thanh xuân cho nơi này.
Và niềm tin của gia đình dành cho nhau.
Điều khiến tôi xúc động nhất trong đêm kỷ niệm không phải là những con số.
Không phải quy mô nhà máy.
Không phải sản lượng.
Không phải doanh thu.
Mà là khi nhìn thấy những cô chú đã làm việc hàng chục năm cùng công ty.
Những đối tác đã đồng hành qua nhiều thế hệ.
Những người thân vẫn lặng lẽ đứng phía sau suốt bao năm.
Tôi hiểu rằng Bảo Minh chưa bao giờ là câu chuyện của một cá nhân.
Đó là câu chuyện của rất nhiều con người.
Của những người đến trước gieo hạt.
Của những người ở giữa chăm cây.
Và của những người hôm nay tiếp tục giữ gìn thành quả ấy.
Trong suốt hành trình phát triển, Bảo Minh đã tạo nên nhiều dấu ấn đáng nhớ.
Từ cửa hàng tại Hàng Than.
Đến hệ thống phân phối toàn quốc.
Từ những sản phẩm truyền thống được người tiêu dùng yêu mến.
Đến những kỷ lục Việt Nam với cặp bánh Trung Thu khổng lồ, cặp bánh cốm – phu thê khổng lồ và lễ cưới tập thể dành cho 20 cặp đôi.
Từ những chứng nhận OCOP 5 sao đến các tiêu chuẩn xuất khẩu quốc tế.
Nhưng với tôi, thành tựu lớn nhất vẫn là điều khác.
Đó là việc sau 70 năm, Bảo Minh vẫn làm bánh truyền thống.
Nhưng không sống trong quá khứ.
Vẫn giữ hồn cốt xưa.
Nhưng không ngại đổi mới.
Vẫn làm nghề bằng tình yêu.
Nhưng bằng công nghệ của hiện tại.
Đó là điều không dễ.
Người xưa có câu:
“Tre già măng mọc.”
Mỗi thế hệ đều có nhiệm vụ riêng.
Thế hệ đi trước gây dựng.
Thế hệ hôm nay kế thừa.
Thế hệ ngày mai phát triển.
Là con của những người đã dành gần như cả cuộc đời cho nghề bánh, tôi hiểu rằng điều quý giá nhất mình nhận được không phải là một doanh nghiệp.
Mà là một bài học.
Bài học về sự bền bỉ.
Bài học về chữ tín.
Bài học về việc không bỏ cuộc.
Tôi chưa từng thấy bố mẹ mình từ bỏ.
Dù khó khăn đến đâu.
Dù thị trường thay đổi thế nào.
Dù có những lúc bị nghi ngờ, bị cạnh tranh hay bị hiểu lầm.
Họ vẫn đi tiếp.
Lặng lẽ.
Kiên trì.
Ngày qua ngày.
Có lẽ đó mới là bí quyết lớn nhất của một hành trình 70 năm.
Nhân dịp kỷ niệm 70 năm thành lập Công ty Bảo Minh, tôi xin gửi lời biết ơn sâu sắc tới các thế hệ đi trước đã gìn giữ nghề.
Tới bố mẹ tôi – những người đã dành phần lớn cuộc đời để tiếp nối và phát triển di sản ấy.
Tới các cán bộ công nhân viên đã đồng hành qua nhiều năm tháng.
Tới các đối tác đã đặt niềm tin.
Tới những khách hàng đã yêu thương từng chiếc bánh của Bảo Minh.
Và tới tất cả những người đã góp một viên gạch nhỏ để xây nên hành trình hôm nay.
Bảy mươi năm là một cột mốc đáng tự hào.
Nhưng cũng chỉ là một điểm dừng để nhìn lại trước khi tiếp tục lên đường.
Ngọn lửa nghề đã được truyền qua nhiều thế hệ.
Và tôi tin rằng ngọn lửa ấy sẽ còn tiếp tục được giữ gìn, phát triển và lan tỏa.
Để những giá trị tốt đẹp của nghề bánh Việt vẫn hiện diện trong đời sống hôm nay.
Để chữ Tín vẫn luôn là nền móng.
Để truyền thống không nằm trong ký ức, mà sống trong từng sản phẩm.
Và để câu chuyện của Bảo Minh vẫn tiếp tục được viết thêm bằng những chương mới, bởi những thế hệ kế tiếp.

Chúc mừng sinh nhật lần thứ 70 của Bảo Minh.
Một hành trình của nghề.
Một hành trình của gia đình.
Một hành trình của niềm tin!
Tác giả: Vương Tuấn Minh – Trưởng ban Truyền thông
